Trùng sinh chi dưỡng phụ – Chương 19


Chương 19

Tác giả: Nghịch Giả Ngã Loạn

Edit: Thanh Vũ

Beta: Khiết Lâm

Một đoàn ông lớn đi uống rượu trở về thấy Hồng Tú Thanh cùng Cố Kim Nhiên đang ngồi ở trong văn phòng mặt đối mặt thảo luận cái gì đó.

Trình Tống tò mò đi qua thấy hai người kia đang nghiên cứu bản đồ thế giới, hắn lên tiếng hỏi: “Con trai, hai người đang làm gì?”

Hồng Tú Thanh kích động nói: “Trình Trưởng quan, đứa con trai này của anh thật sự khó lường, sao cái gì cũng thông hiểu, vừa rồi nó còn nói với tôi cái gì nguyên lý vận hành của động cơ, còn có cái gì đường đạn đi trong không gian, hiện chúng tôi đang nghiên cứu địa lý thế giới, nhìn xem nơi này” ngón tay Hồng Tú Thanh chỉ vào một điểm trên bản đồ “Nhà thờ Thánh Petersburg, Kim Nhiên nói về sau có thể đưa tôi đến chơi.”

Đoạn cục trưởng đi tới, nghi hoặc nhìn thuộc hạ mình “Tôi nói Tú Thanh này, cô không cảm thấy có một đứa nhỏ ở đây thật phiền…” Đoạn cục trưởng ý thức lời mình nói sai, nhanh chóng câm miệng xấu hổ nhìn bọn Trình Tống.

Hồng Tú Thanh nói: “Không có phiền, đây thật đúng là một bảo bối nha!”

Trình Tống không có tính trước được Cố Kim Nhiên lại có thể cùng Hồng Tú Thanh hai người hợp lực bắt được một tên nghiện thuốc, ban đêm hắn dẫn con trai lên ký túc xa, Trình Tống bế đứa con vào phòng đem cậu ôm lên giường, chính mình cũng vui vẻ đi lên.

Khu Thành Khẩu này là một trấn nhỏ hẻo lánh, một cảnh cục chỉ giống như đồn công an nhỏ, Hồng Tú Thanh thoạt nhìn rất thích Cố Kim Nhiên, còn cố ý lại đây giúp cậu dọn dẹp phòng, lại hỏi đông hỏi tây gây sức ép thật lâu.

Cô là loại người yêu ghét rõ ràng, thích hay không thích viết toàn bộ ở trên mặt, cũng không cần phải che dấu.

Trình Tống cười hì hì nhìn đứa nhỏ, trong ánh mắt tồn tại chút không đứng đắn mà ngày thường không có “Con trai, con như thế nào lại làm các cô gái vui như vậy?”

“…Các cô ấy cảm thấy con rất nghe lời.”

“Chậc chậc, con bướng bỉnh gần chết, nếu nghe lời sẽ không tự mình lén lút trốn trong xe theo đến đây, nếu là Trình Tham mưu, con biết sẽ bị phạt cái gì hay không? Đội vật nặng lên đầu đứng trung bình tấn dưới nước ba giờ đồng hồ, vật trên đầu không thể để rơi xuống, bằng không bắt đầu tính thời gian lại.”

“Ba từng bị phạt như thế sao?”

“Chờ ta tính đã, sáu lần, sau này cũng không dám nữa, nước kia rất thối còn có mùi cá chết, sau đó ba ngày ta cũng không thể ăn ngon miệng, nếu ông nội của ta không đến đánh Trình Tham mưu một trận, ta còn thật sự cảm thấy bất bình.”

Cố Kim Nhiên sớm đã chú ý đến Trình Tống gọi ba của mình là Trình Tham mưu, cũng không biết cố ý hay vô tình, cậu càng ngày càng cảm thấy kỳ lạ, nhưng luôn khắc chế không dám hỏi, vừa là bảo đảm chính mình thoạt nhìn cả người lẫn vật vô hại, vừa là bởi vì hắn đánh giá không ra tính tình của Trình Tống, người đàn ông này nói vui vẻ liền vui vẻ, lúc tức giận cũng là đột nhiên bùng nổ, hết sức đáng sợ.

“Con trai, nơi này thật lạnh, ta đã quên mang theo quần áo dày qua đây, chắc lạnh chết quá.” Trình Tống tự nhiên xem Cố Kim Nhiên như cục cưng sưởi ấm, thuận tay ôm đứa nhỏ vào ngực “Ngủ đi ngủ đi, qua vài ngày sẽ gọi Lý Điền đến đây đón con, đến lúc đó con phải ngoan ngoãn trở về cho ta…”

Ngày hôm sau Trình Tống rít gào trong điện thoại “Lý Điền, đi nghe mệnh lệnh chết tiệt của Trình Tham mưu nhà cậu!”

Trình Lục Thao có một cuộc diễn tập, phải có lính cần vụ đi hỗ trợ, Lý Điền vốn vào Trình gia làm lính cần vụ là có mục đích, nghe lời Trình Tống còn không bằng nghe Trình Tham mưu, hắn làm xong việc này sẽ được cử đi học ở trường quân đội, tốt nghiệp chính là quan quân, không vui lòng vì một đứa nhỏ mà phải chạy tới chạy lui.

Cố Kim Nhiên vừa nghe Trình Tống nổi bão, trong lòng thầm kêu không ổn, cậu nhanh chân chạy đi, Trình Tống ở phía sau quát: “Cố Kim Nhiên, đứng nghiêm!”

Đứa nhỏ nhanh nhảu đứng thẳng theo kiểu quân đội.

“Cố Kim Nhiên nghe lệnh, mang vật nặng chạy 10 km, không chạy xong không cần trở về!”

“Báo cáo quan trên, không có bao cát!”

“Không có bao cát thì phủ phục đi tới (dùng tư thế nằm rạp xuống mà bò đi), hiện tại lập tức đi ra ngoài, ở trong sân làm 50 vòng, không xong không được ăn cơm!”

Đứa nhỏ cắn môi chạy ra ngoài, trực tiếp nhào xuống đất dùng tư thế phủ phục tiêu chuẩn đi tới.

Hồng Tú Thanh đang ở ký túc xá đối diện, sáng sớm nhìn thấy đứa nhỏ phủ phục trong sân dính một thân mùi bặm, cô chấn động, nhanh đi xuống lầu muốn nâng đứa nhỏ dậy, Trình Tống từ trong phòng đi ra, hô to: “Nó là quân nhân nên phải vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh!”

Hồng Tú Thanh phản bác “Anh bắt một đứa nhỏ nhận lý luận của quân nhân thế gia các anh, thật sự là cái rắm chó không kêu! Nó bây giờ còn chưa phải là quân nhân có quyền từ chối.”

“Hồng cảnh trường, thật có lỗi, tôi đang dạy dỗ con tôi, hy vọng cô có thể thứ lỗi.”

“Nó căn bản không phải anh sinh ra!” Điểm ấy là Thiết Thương nói, hắn lắm mồm, thích tìm người tán gẫu, nói Trình trưởng quan nhặt một đứa nhỏ, muốn thế nào đùa giỡn liền đùa giỡn như thế.

Trình Tống nghe thế, đột nhiên im lặng, bình tĩnh nhìn Hồng Tú Thanh, hắn thấp giọng nói: “Nó là con trai của tôi, cả đời cũng vậy, cho dù là Hồng cảnh trường cô cũng không được nói lung tung.”

Hắn nói xong đấm vào bức tường bên cạnh một quyền. Hồng Tú Thanh nhìn mặt tường rạn nứt, hít sâu một hơi.

Trình Tống buồn bực đi rồi, tâm tình hắn không tốt, khẳng định là có quan hệ với cuộc điện thoại kia, có lẽ không chỉ bởi vì không thể đưa đứa nhỏ trở về. Trình Tống kiên trì muốn đưa Cố Kim Nhiên quay về đường Dương Tân chính là vì bắt đầu ở biên giới này rất hiểm nguy, hắn không muốn để đứa nhỏ phải mạo hiểm.

Cố Kim Nhiên đứng lên khỏi mặt đất, Hồng Tú Thanh nhanh chân qua giúp cậu lau mặt, đứa nhỏ nói một câu cảm ơn chị, liền chạy theo Trình Tống. Trình Tống không mục đích đi hồi lâu, đứa nhỏ vẫn đi theo phía sau hắn không hé một tiếng, thẳng cho đến khi Trình Tống đến trạm cuối cùng, đưa lưng về phía đứa nhỏ, hỏi: “Con chán ghét ba sao?”

“Không.”

“Ta đối với con không tốt.”

“Ba là ba của con, ba đừng nghĩ muốn vứt bỏ con, bằng không cả đời này con cũng không tha thứ cho ba đâu.” Đứa nhỏ kích động vạn phần nói, rồi sau đó ngồi xuống đất “Ba đánh con đi, nếu đánh có thể nguôi giận thì mỗi ngày đều có thể đánh một chút, con cam đoan không kêu không khóc.”

Trình Tống bị chọc cười, đứa nhỏ này quả thật nghe lời, tính tình táo bạo của hắn người lớn cũng không nhất định chịu được. Trình Tống cúi người, vươn tay “Đứng lên đi”.

“Ba ba đồng ý với con đi, không được nổi giận.”

“Không tức giận, nhưng mà 10 km kia con phải chạy.”

“Tuân mệnh!”

Hai cha con cùng nhau chạy 10 km, đầu đầy mồ hôi trở lại, Hồng Tú Thanh vừa rồi còn lo lắng cho đứa nhỏ, hiện tại thấy Trình Tống cõng đứa nhỏ trở về, cảm thấy đặc biệt nghi hoặc. Thiết Thương cầm ổ bánh mì trong tay gặm gặm, mơ hồ nói: “Chị Hồng, chuyện này chị không hiểu đâu, đàn ông đều là như thế, không hòa thuận dựa vào nắm tay nói chuyện, không giống với các người khóc sướt mướt.”

Hồng Tú Thanh quay đầu lại nhìn đứa nhỏ nằm sấp trên lưng ba nó, cười đến thực sáng lạn.

Buổi chiều, Đoạn cục trưởng mở một cuộc họp, cảnh cục nhỏ nhoi của bọn họ từ trên xuống dưới chỉ khoảng một trăm người, trong đó có rất nhiều cảnh sát mặc thường phục, vùng này hỗn loạn hơn so với các vùng khác, người đánh bạc chơi thuốc cũng nhiều, sòng bạc tư nhân càng nhiều, vốn đám người của Trình Tống đến đây để hỗ trợ bắt buôn lậu thuốc phiện, bởi vì nhân lực không đủ, có đôi khi cũng làm vài việc giữ gìn an ninh trật tự.

Đoạn cục trưởng nhìn hồ sơ trong tay, lo lắng nói: “Đánh bạc đến chém người, lần này thiếu cánh tay.”

Đoạn cục trưởng đã hơn 50 tuổi, vóc dáng không cao nhưng tinh thần quắc thức, ông vuốt mái tóc ngắn ngủn, nói với Hồng Tú Thanh: “Mang vài người đến phố Minh Lan bắt người trở về.”

Hồng Tú Thanh nói: “Sớm đã chạy mất.”

Đoạn cục trưởng nói: “Chạy thì cô đuổi theo!”

Thiết Thương nhịn không được bật cười, bị Hồng Tú Thanh trừng mắt liếc một cái.

Cố Kim Nhiên xen mồm nói: “Trốn không thoát, làm việc này thường theo quán tính giống như hít thuốc phiện vậy, không thể trị được, mọi người có thể đến các sòng bạc đen ở gần đó tìm kiếm.”

Đoạn cục trưởng nhìn Cố Kim Nhiên, sờ sờ đầu “Có chút đạo lý.” Rồi sau đó hắn lại nhìn đứa nhỏ, lấy ra chổi lông gà “Người lớn họp, con nít chạy vào làm gì hả, đi ra ngoài đi ra ngoài.”

Trình Tống nhìn Cố Kim Nhiên, trong lòng có loại cảm giác kỳ quái, hắn nghe Lý Điền nói Cố Kim Nhiên rất thông minh, lại từng nghe Hồng Tú Thanh nói, đứa nhỏ này người cực kỳ ghê gớm, nhưng ngày thường nó ở cùng với mình lại không hề phát hiện, nghĩ đến nơi đây, hắn đột nhiên có ý tưởng, đứng lên nói với Đoạn cục trưởng: “Cục trưởng, tôi xin được dẫn theo Cố Kim Nhiên đi làm nhiệm vụ.”

 

 

About Vũ

SN: 91 Giới tính: Nam Tính cách: Tập hợp của những mâu thuẫn Câu nói yêu thích: Không thử một lần làm sao biết.
Bài này đã được đăng trong Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Tùy ý ném gạch nếu muốn :v

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s