Trùng sinh chi dưỡng phụ – Chương 25


Chương 25

Tác giả: Nghịch Giả Ngã Loạn

Edit: Thanh Vũ

Beta: Khiết Lâm

Hành vi phạm tội của Trần Pháo khá nghiêm trọng, cần chuyển giao cho cấp tỉnh xử lý. Lúc Trần Ba xuất viện, phía dưới được quấn băng gạc thật dày, bác sĩ vuốt cằm nói: “Nếu không quan hệ tình dục sẽ không thành vấn đề…” Trần Ba bây giờ cũng không thể quan hệ, hắn cùng ba hắn phải thành thành thật thật ngồi trong ngục giam một đoạn thời gian chờ tòa án thẩm vấn.

Trình Tống phạm tội cố ý gây thương tích, vốn cũng phải bị điều tra nhưng Lâm Tiến Tân không biết dùng thủ đoạn gì, buổi chiều hôm đó Trình Tống đã hoàn hảo trở về từ chỗ điều tra viên. Hồng Tú Thanh không nhịn được, hỏi: “Tôi còn nghĩ cậu sẽ bị cấm cửa vài ngày nữa chứ.” Cố ý gây thương tích cũng không phải là một việc nhỏ, quân nhân cũng không thể tùy tiện ra tay đánh người, Trình Tống đánh Trần Ba đến mức mất khả năng sinh dục, việc này không chỉ giáo huấn vài câu là có thể cho qua.

Lâm Tiến Tân kéo Hồng cảnh ti qua một bên, nói: “Cấp trên không muốn chúng ta làm lớn chuyện, huân chương chiến công của gia gia Trình Trưởng quan nhiều đến mức treo đầy mặt tường… Nói khó nghe chính là những quan to quý nhân kia chính là vua một cõi…”

Trình Tống trở về phòng, thấy Kim Nhiên an ổn ngủ trên giường. Hắn đi đến bên mép giường ngồi xuống, vươn tay vuốt ve miệng vết thương trên chân đứa nhỏ đã kết vảy, trên hai cổ chân trắng nõn tạo thành vòng đen tuyền, Trình Tống chợt thấy đau lòng. Hắn tự giận chính mình, nếu không phải mình sơ sẩy, đứa nhỏ sẽ không bị người trói bắt đi, nếu đứa nhỏ có chuyện gì, hắn nhất định phải đánh chết Trần Ba!

Hắn không rõ trên thế giới làm sao lại có cái loại người này, rõ ràng là đàn ông lại xuống tay với một đứa trẻ trai, thật ghê tởm lại đáng giận, dựa theo cách nói của Thiết Thương, người như thế có tịch thu công cụ gây án cũng không quá đáng!

Đứa nhỏ tỉnh lại, cậu sớm cảm giác được bàn tay lành lạnh của Trình Tống ở trên chân mình, hiện tại mở mắt ra nhìn thấy ba cậu, dịu dàng gọi một tiếng ba ba, cậu ngồi dậy, dùng cổ tay đã kết vảy dụi dụi mắt. Trình Tống kéo đứa nhỏ lại gần ôm lên đùi mình, Cố Kim Nhiên nhỏ gầy, nhu thuận vùi vào lòng ngực ba.

Đứa nhỏ ngay lúc đó thật sự đã bị Trần Ba dọa sợ, cậu vốn nghĩ bằng bất cứ giá nào nếu có thể cướp được cái kéo trên tay Trần Ba liền đâm chết hắn, dù sao cậu cũng chỉ là đang lúc phòng vệ lại là đứa trẻ chưa thành niên, mới mười tuổi đầu nói không chừng ngay cả lao động cải tạo cũng không cần, cậu không ngờ Trình Tống kịp thời tới cứu cậu, trong khoảnh khắc Trình Tống phá cửa vào, khiêm tốn mà nói, lúc ấy trong mắt đứa con, ba cậu chính là đại thánh nhân, toàn thân đều lấp lánh ánh sáng.

Cố Kim Nhiên không rõ cảm giác của mình đối với Trình Tống như thế nào, lúc đầu khi cậu vào đại viện quân khu là muốn làm tròn giấc mộng tham gia quân ngũ của chính mình, lại không ngờ đánh bậy đánh bạ lại được con trai của Trình Tham mưu thu dưỡng. Trình Tống là người trọng nhân cách, lúc ôn hòa quả thực chính là cừu, lúc táo bạo thì chính là sư tử. Nhưng tâm địa hắn xác thực thiện lương, không nghĩ điều ác.

Cố Kim Nhiên thích Trình Tống, cậu đối với người ba này có cảm giác ỷ lại, cậu luôn lấy hình ảnh đời trước của Trình Tống trong cảnh cục so sánh với hiện giờ, bất kể là người nào cũng đều tốt với cậu, Kim Nhiên là người trọng ơn nghĩa, cậu vốn định an phận làm con trai ngoan của Trình Tống cả đời, chỉ là hiện tại tâm tình có chút chuyển biến. Cậu ý thức được tình cảm của chính mình đối với Trình Tống sắp vượt qua một vài ranh giới, cậu thích nhìn ba ba trần trụi, thích cùng ngủ trong một ổ chăn, thích được ba cậu ôm; nhiều vô số, cũng không giống cảm giác của đứa con đối với ba.

Đứa nhỏ bắt đầu tâm hoảng ý loạn.

Trình Tống ôm đứa nhỏ đứng lên, đi ra khỏi ký túc xá vào trong sân, hắn chỉ vào đứa nhỏ đơn độc ở trong sân nói: “Kim Nhiên, về sau cùng ba huấn luyện, không được kêu mệt không được khóc, con trai của Trình Tống ta tuyệt đối không đơn giản.”

Đứa nhỏ gật đầu, cậu cũng không phải cảm thấy khổ cực, khổ cực trước đây cậu từng nếm qua có lẽ so với tất cả mọi người trong cảnh cục này còn nhiều hơn, đói bụng suốt ba ngày, dầm mưa, bị đuổi đánh, toàn thân đổ máu còn phải cắn răng liều chết bảo vệ số tiền ăn cắp được đem cho Cố Xương Kim, cậu lúc mười ba mười bốn tuổi mỗi ngày đều phải gặp khốn cảnh như vậy, có mấy người có thể gặp phải?

Mấy ngày kế tiếp, buổi sáng Trình Tống đều dẫn đứa nhỏ ra ngoài chạy bộ, toàn bộ khu này đều là đồi núi liên miên, lúc hai người chạy lên đỉnh núi, Cố Kim Nhiên cả người đều mệt mỏi, trực tiếp ngã xuống đất, động cũng không muốn động. Trình Tống thể lực kinh người, hắn chạy xong mấy chục km còn có thể đứng tập vài động tác căng cơ, hắn nhấc đứa nhỏ lên, nói: “Đứng, đừng nằm xuống, làm chút động tác thả lỏng bằng không tay chân sẽ bị chuột rút.”

Đứa nhỏ cố hết sức đứng, vung vẫy hai tay. Thiết Thương cũng ở trên đỉnh núi híp mắt nhìn hai cha con cách đấy không xa. Quân nhân bọn họ theo thói quen sáng sớm rèn luyện, cảnh cục quá nhỏ, chỉ có thể lên núi, hắn kéo kéo tay áo Trương Chí Cao “Này này, lão Trương, anh xem, tôi lần đầu tiên thấy Trình Trưởng quan hiền lành như thế.” Trình Tống táo bạo là tất cả mọi người đều biết, nhưng bọn họ không ngờ sau khi Trình Trưởng quan có một đứa con thì tính tình cũng thay đổi, trở thành người ba tốt điển hình, phụ nữ gả cho hắn nhất định sẽ hạnh phúc.

Trương Chí Cao cũng nhìn thoáng qua bên kia, nói: “Không phải vậy, người ba tốt làm sao để đứa con của mình huấn luyện cường độ siêu cao như vậy, lúc tôi mười lăm tuổi cũng không thể chạy được ba mươi km đâu.”

Bên này, đứa nhỏ đang thả lỏng tay chân, hỏi ba “Ba ba, khi nào để con tập bắn súng.” Có súng lục, cái loại như Trần Ba chính là đùng một cái.

Trình Tống thú vị nhìn đứa nhỏ: “Con có thể bắn súng được sao? Súng rất nặng, con ngay cả cò súng cũng bóp không nổi, sức giật lúc viên đạn bắn ra có thể quăng con ra xa.”

Đứa nhỏ nói: “Không thử làm sao biết.” Cậu trước kia cũng từng cầm súng, chỉ là thuật bắn súng có chút vô cùng thê thảm, hiện tại là thời điểm thích hợp để học.

Trình Tống cười vuốt đầu con trai “Qua vài ngày nữa, con cùng bọn Vương Bảo Quý tập tháo lắp súng, thuận tiện luyện thuật bắn súng, nếu con biểu hiện khá, ba sẽ cho con khẩu súng của ông nội ba cho ba, thế nào?” Súng kiểu 64 là súng lục được sản xuất trong nước thích hợp với những người mới tập bắn, là lúc Trình Tống 8 đuổi được Trình lão tặng quà sinh nhật.

Đứa nhỏ mắt sáng lên “Vâng! Ba không được đổi ý!”

Trình Tống vui vẻ “Ba mà đổi ý, ba gọi mày lão tử!”

Trong khoảng thời gian này, Trình Tống cũng không nhắc lại chuyện muốn đưa Kim Nhiên quay về đường Dương Tân, hắn phát hiện ở đây đứa nhỏ nhu thuận này mỗi ngày đều vui vẻ ra mặt, nếu trở về trong quân khu đại viện, nói không chừng sẽ cảm thấy cô đơn, không ai chơi cùng thật đáng thương. Trải qua mấy đợt rèn luyện, bất tri bất giác đứa nhỏ đã cao lên không ít, thân thể cũng cường tráng lên một ít, nhưng màu da thì trước sau vẫn trắng nõn, trời sinh phơi nắng không đen, Cố Kim Nhiên cảm thấy rất buồn rầu, cậu cảm thấy đàn ông da rám nắng mới suất.

Hồng Tú Thanh đến tìm đứa nhỏ chơi, còn xốc quần áo cậu lên sờ bụng cậu, Cố Kim Nhiên có chút ngượng ngùng, Hồng Tú Thanh cũng là một cô gái trẻ, xuống tay không biết nặng nhẹ, cô còn tính giúp đứa nhỏ tắm rửa nữa chứ.

Những người ở bên Trình Tống đã quen với việc đối xử với một đứa nhỏ, coi như một chiến sĩ nhỏ trong đội quân, trong cảnh cục ngoại trừ Hồng Tú Thanh cùng Đoạn cục trưởng đều kín đáo phê bình đứa nhỏ, cảm thấy cậu vướng chân vướng tay, gây trở ngại công vụ. Trình Tống ngoài ý muốn không có tức giận, hắn ngồi ở trước bàn lau chùi súng lục “Gọi mấy người ở cảnh cục kia đến so cùng con tôi về thể năng cùng thuật bắn súng đi, nếu con tôi thua, tôi tự mình đuổi nó về, nếu họ thua, tôi phải bắt họ dập đầu nhận sai trước mặt con tôi.”

Tố chất thân thể của cảnh sát dĩ nhiên kém quân nhân, nhưng so với một đứa nhỏ? Hồng Tú Thanh cũng căm tức, cảm thấy Trình Tống khinh thường bọn họ. Nàng vỗ bàn “Trình Trưởng quan khinh người quá đáng, các cậu nếu thua thì mặt mũi cảnh sát ở thành phố biên giới chúng ta còn đâu nữa, nhanh đi luyện thuật bắn súng đi!”

Trình Tống lau chùi súng nhìn Cố Kim Nhiên “Thế nào? Con có dám đấu với người của cảnh cục không, nếu con thua, con liền cút về Dương Tân cho ba.”

Đứa nhỏ cắn răng: “Đấu a!”

Trình Tống hướng ngoài cửa quát: “Vương Bảo Quý, Lâm Tiến Tân, Trương Chí Cao, Dịch Tú, Trần Kì Chí, Trương Thiệu Vĩ, Vương Vũ nghe lệnh!” Vài người bật người từ ngoài cửa chạy vào, nghiêm.

“Đưa Cố Kim Nhiên ra ngoài tiến hành huấn luyện cường độ cao, mấy cậu bồi nó cùng nhau chạy, cùng nhau chống đẩy, nếu một tháng sau nó thua, tôi sẽ có biện pháp trừng phạt các cậu!”

 

About Vũ

SN: 91 Giới tính: Nam Tính cách: Tập hợp của những mâu thuẫn Câu nói yêu thích: Không thử một lần làm sao biết.
Bài này đã được đăng trong Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

1 Response to Trùng sinh chi dưỡng phụ – Chương 25

  1. Pingback: Trùng sinh chi dưỡng phụ | Thanh Vũ

Tùy ý ném gạch nếu muốn :v

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s